Địa Phương Chí và Luật Đường Bộ tỉnh Gò Công đầu thế kỷ XX
Gò Công là vùng đất giàu truyền thống lịch sử, văn hóa và cách mạng của quê hương Tiền Giang nói riêng và cả nước nói chung. Đây là nơi có môi trường tự nhiên đa dạng, gồm không gian biển rộng lớn với nhiều cồn bãi, bờ biển dài 32 km, cùng dải đồng bằng ven biển với những cánh đồng lúa tươi tốt, từ lâu đã nổi tiếng với thương hiệu “gạo Gò Công”. Bên cạnh đó, Gò Công còn được biết đến với những vườn cây ăn trái ngọt lành, đặc biệt là sơ ri, dưa hấu, mãng cầu ta... Tất cả đã tạo nên một Gò Công trù phú, tươi đẹp, góp phần hình thành nền văn hóa đặc sắc, phong phú và đa dạng.
Người Việt từ miền Bắc và miền Trung đã đến khai hoang, lập ấp ở vùng đất Gò Công vào thế kỷ XVII. Khi định cư, các bậc tiền nhân đã sáng tạo nên nhiều loại hình văn hóa vật thể và phi vật thể vừa phong phú, đa dạng, vừa mang đậm dấu ấn đặc thù, gắn liền với đời sống nông – ngư nghiệp kết hợp hướng biển. Người Việt chính là chủ thể khai phá và gắn bó với vùng đất Gò Công. Trong quá trình cộng cư, giao lưu và tiếp biến văn hóa với các tộc người khác như Hoa, Khmer, Chăm, Pháp..., cùng với bối cảnh hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng hiện nay, người dân nơi đây đã không ngừng làm giàu thêm bản sắc văn hóa độc đáo của Gò Công.
Với bề dày truyền thống lịch sử – văn hóa, Gò Công đã trở thành đề tài của nhiều công trình nghiên cứu về một vùng đất nổi tiếng “địa linh nhân kiệt”. Đặc biệt, sự ra đời của quyển Địa phương chí và Luật Đường bộ tỉnh Gò Công đầu thế kỷ XX, do nhà khảo cứu Võ Văn Hải – thành viên Viện Kỷ lục Việt Nam – biên dịch và chú giải, mang đến cho bạn đọc một tài liệu quý, góp phần tích cực vào việc tìm hiểu về Gò Công xưa. Đây là kết quả của quá trình lao động khoa học nghiêm túc, được tác giả dày công sưu tầm trong nhiều năm tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia II.