Chợ
Theo Hoàng Phê trong Từ điển Tiếng Việt, “Chợ là nơi công cộng, để đông người đến mua và bán trong những buổi, ngày nhất định”.
Từ điển Bách khoa Việt Nam ghi: “Chợ là nơi gặp nhau giữa nơi cung và cầu các hàng hóa, dịch vụ, vốn; là nơi tập trung mua bán hàng hóa giữa người sản xuất, người mua bán và người tiêu dùng”.
Trong quyển Gốc và Nghĩa của Từ Việt thông dụng, Vũ Xuân Phái định nghĩa: “Chợ là nơi tụ họp buôn bán”; “chợ búa là nơi tụ họp bày bán hàng hóa, để buôn bán trong làng, xóm (thời xưa) hay cái chợ là nơi quy định mua bán”.
Theo Nghị định số 02/2003/NĐ-CP ngày 14/01/2003 của Chính phủ về phát triển và quản lý chợ, “Chợ là loại hình kinh doanh thương mại được hình thành và phát triển mang tính truyền thống, được tổ chức tại một địa điểm theo quy hoạch, đáp ứng nhu cầu mua bán, trao đổi hàng hoá và nhu cầu tiêu dùng của khu vực dân cư”.