Đặng Khánh Tình
Tiểu sử & Xuất thân
Đặng Khánh Tình là một nghĩa sĩ người Vĩnh Hựu, Gò Công (nay thuộc huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang).
Ông sống vào thời kỳ giữa thế kỷ XIX, khi phong trào kháng Pháp do Anh hùng Trương Định lãnh đạo đang dâng cao ở Nam Kỳ.
Ngay từ khi cuộc khởi nghĩa bùng nổ, Đặng Khánh Tình đã gia nhập nghĩa quân, trở thành một trong những tướng lĩnh trẻ, gan dạ và trung thành của Trương Định.
Sự nghiệp & Đóng góp
Ban đầu, Đặng Khánh Tình giữ chức Đội trong lực lượng nghĩa quân. Nhờ lập được nhiều chiến công trong các trận đánh chống quân Pháp, ông được thăng chức Đốc binh.
Sau khi Trương Định hi sinh năm 1864, ông không đầu hàng mà trở về quê Vĩnh Hựu, tiếp tục chiêu mộ nghĩa sĩ, tích trữ lương thực và vũ khí để duy trì phong trào kháng chiến.
Ông tự xưng là Phó Lãnh binh, được dân chúng trong vùng kính trọng gọi là Phó Lãnh binh Tình.
Dưới sự chỉ huy của ông, nhiều trận đánh lớn đã diễn ra tại vùng Gò Công – Vĩnh Hựu, gây thiệt hại nặng cho quân Pháp và tay sai.
Tuy nhiên, do tương quan lực lượng quá chênh lệch, căn cứ của ông bị bao vây và tấn công trong nhiều ngày. Cuối cùng ông bị bắt, bị giam ở khám Gò Công và chịu tra tấn nhưng vẫn giữ khí tiết, không khuất phục.
Hy sinh & Di sản
Đặng Khánh Tình bị xử chém tại chợ Gò Công, trở thành tấm gương hy sinh anh dũng của nghĩa quân Trương Định.
Sau khi mất, nhân dân địa phương lập mộ tưởng niệm ông tại ấp Thới An, xã Long Vĩnh, huyện Gò Công Tây, nơi vẫn được hương khói quanh năm.
Hằng năm, chính quyền và nhân dân xã Vĩnh Hựu tổ chức lễ viếng và thắp hương tưởng niệm ông – người con trung nghĩa đã góp phần quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Pháp ở Gò Công.
Ông được ghi nhận là một trong những “chiến tướng tiêu biểu của Trương Định”, tượng trưng cho tinh thần bất khuất và lòng trung liệt của người dân Gò Công.