Thương Về Gò Công
Nhớ nhung ôi thiết tha,<br />
Vùng đất quê hương mình<br />
Quê tôi Gò Công<br />
Đẹp xinh như gấm hoa<br />
Còn biết bao nhiêu tình.<br />
Ôi quê mình đẹp sao,<br />
Gò Công xứng danh địa linh<br />
Giồng Sơn Qui – đất lành bia đá còn ghi<br />
Gò Công, ai về nhớ mãi trong lòng<br />
Mênh mông đám lá<br />
Tối trời mênh mông.<br />
Gò Công đất quý là đây<br />
Phong thuỷ hợp nhất nơi này quê tôi.<br />
Gò Công nước chảy xuôi dòng<br />
Qua sông Cửa Tiểu, qua Bình Luông Đông<br />
Gò Công nước chảy miên man<br />
Qua sông Cửa Đại nối liền Tiền Giang.<br />
Nắng trưa lên rất cao ngoài xóm đi vào, đi ngang bờ ao<br />
Gặp em đang hái cau, để má ăn trầu.<br />
Ai qua Gò Công mà không ghé thăm chợ Dinh<br />
Để nghe tiếng hò cô gái ngoài kinh<br />
Hò ơi, em là con gái xứ Gò<br />
Quanh năm sông vắng đưa đò nuôi me<br />
Nhà em ở xóm Giồng Tre<br />
Anh về nhớ ghé thăm mẹ, thăm em.