Bước tới nội dung

Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Hồn đất Gò Công”

Từ Gò Công Wiki
Không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Dòng 61: Dòng 61:
Địa linh nhân kiệt, lập nền hiển vinh.<br />
Địa linh nhân kiệt, lập nền hiển vinh.<br />


[[Ý Nhiên]] - 2025<br />
[[Ý Nhiên]] - 2025
 
== Nhận xét ==
Bài “Hồn đất Gò Công” là một trường ca địa – sử – văn hóa, viết theo lối biên niên bằng thơ, kết hợp giữa địa chí, sử ký và cảm thức thi ca. Bài thơ nhằm ghi lại lịch sử tên gọi và thân phận hành chính của đất Gò Công qua các thời kỳ, nhưng không viết bằng văn xuôi khô cứng mà bằng hồn thơ địa linh.
 
Đây không chỉ là bài thơ “kể tên”, mà là bản tuyên ngôn mềm về căn tính Gò Công.
[[Thể loại:Văn thơ về Gò Công]]
[[Thể loại:Văn thơ về Gò Công]]

Phiên bản lúc 12:50, ngày 8 tháng 1 năm 2026

Bài thơ viết về những tên gọi Gò Công theo thời gian

Gò Công, vùng đất tứ linh;
Cánh chim nhạn trắng, đượm tình biển khơi.
Mênh mang sóng vỗ muôn đời;
Gió đưa gió đẩy, về nơi ăn còng.

Ngược dòng lịch sử ghi lòng;
Lôi Lạp thuở ấy, khơi dòng khởi nguyên.
Tên xưa phủ cũ, lưu truyền;
Vạn trường khuất nẻo, biến thiên đổi dời.

Chúa Nguyễn mở cõi, rạng ngời;
Tân Hòa huyện mới, đất trời thênh thang.
Dân về khai khẩn xóm làng;
Lập nên bờ cõi, huy hoàng dựng xây.

Kinh qua sương gió, dạn dày;
Thuận Tắc, Thuận Ngãi, đong đầy tình quê.
Hai thôn nhỏ, giữa bốn bề;
Giao thoa đất mới, lối về sắc son.

Về sau một dải, vẹn tròn;
Hai thôn sáp nhập, làm nên phố phường.
Làng Thành Phố – nẻo thân thương;
Thanh tao đô thị, nức hương một thời.

Pháp sang, chuyển gọi tên dời;
Nâng lên cấp tỉnh, một thời gió mây.
Gò cao chim hội, về đây;
Tình thành tên gọi, tự rày nảy sinh.

Hào kiệt nức tiếng, anh linh;
Đức Công Võ Tánh, nghĩa tình còn vương.
Tiền Giang tên mới, Định Tường;
Mỹ Tho tỉnh lỵ, dặm trường đổi thay.

Gò Công thành quận, từ rày;
Trải bao dâu bể, đổi thay bộn bề.
Gò Công tên cũ, lại về;
Danh xưng thị xã, nhất tề hội chung.

Có khi thị trấn, được dùng;
Dựng xây cơ nghiệp, vươn cùng trời cao.
Lòng dân rạng rỡ, tự hào;
Một lần cơ hội, bước vào trang văn.

Vượt lên thành phố, vạn ngân;
Biến thời chuyển thế, muôn phần đẹp tươi.
Nghe ra khắp bốn phương trời;
Gò Công đô hội, đời đời trứ danh.

Sánh duyên tỉnh mới, an lành;
Đồng Tháp rộng lớn, kết thành bảo tinh.
Gọi tên phường mới, hữu tình;
Uy danh vẫn giữ, nét mình vẫn mang.

Càn khôn biến chuyển, dọc ngang;
Dẫu bao thay đổi, hợp tan vẫn bền.
Long – Lân – Quy – Phụng, định tên;
Địa linh nhân kiệt, lập nền hiển vinh.

Ý Nhiên - 2025

Nhận xét

Bài “Hồn đất Gò Công” là một trường ca địa – sử – văn hóa, viết theo lối biên niên bằng thơ, kết hợp giữa địa chí, sử ký và cảm thức thi ca. Bài thơ nhằm ghi lại lịch sử tên gọi và thân phận hành chính của đất Gò Công qua các thời kỳ, nhưng không viết bằng văn xuôi khô cứng mà bằng hồn thơ địa linh.

Đây không chỉ là bài thơ “kể tên”, mà là bản tuyên ngôn mềm về căn tính Gò Công.