Bước tới nội dung

Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Gò Me (thơ)”

 
Không có tóm lược sửa đổi
 
Dòng 1: Dòng 1:
Sáng tác: [[Hoàng Tố Nguyên]]
Sáng tác: [[Hoàng Tố Nguyên]]
Tặng Bảo Định Giang<br />
<br />
Quê tôi đó: mặt trông ra bể<br />
Đóm hải đăng tắt, loé đêm đêm<br />
Con đê cát đỏ cỏ viền<br />
Leng keng nhạc ngựa ngược lên chợ Gò<br />
Ruộng vây quanh, bốn mùa gió mát<br />
Lúa nàng keo chói rực mặt trời<br />
Ao làng: trăng tắm, mây bơi<br />
Nước trong như nước mắt người tôi yêu<br />
Quê tôi sớm sớm, chiều chiều<br />
Lao xao vườn mía<br />
Mái lá khoan thai thở làn khói nhẹ<br />
Những chị, những em má núng đồng tiền<br />
Nọc cấy, tay tròn, nghiêng nón làm duyên.<br />
<br />
Véo von điệu hát cổ truyền<br />
(Tre thôi khúc khích, mây chìm lắng nghe):<br />
“- Hò... ơ... Trai Biên Hoà luỵ gái Gò Me<br />
Không vì sắc lịch, mà chỉ vì mê giọng hò...”<br />
<br />
Ôi, thuở ấu thơ<br />
Cắt cỏ, chăn bò<br />
Gối đầu lên áo<br />
Nằm dưới làn me, nghe tre thổi sáo<br />
Lòng nghe theo bướm, theo chim<br />
Mạ non cong vắt lưỡi liềm<br />
Lá xanh như dải lụa mềm lửng lơ.<br />
<br />
Ôi, vui sao những lễ hội đình chùa<br />
Rước sắc cuối năm, giựt giàn tháng bảy<br />
Thân áo vá quàng lại thay vạt mới<br />
Hẹn hò..., đổi guốc... trao khăn<br />
Trống giục thâu đêm, gối bỏ không nằm<br />
Tóc bạc nghe kinh, tuổi xanh tình tự<br />
Tôi, sáu tuổi trong lòng bà, hớn hở<br />
Xem tuồng “Đoạt Võ Trạng Nguyên”<br />
Để ra về mơ mãi chuyện thần tiên<br />
Moi đất sét nặn quả chuỳ Nguyên Bá.<br />
<br />
Ôi những tháng mưa dầm lạnh giá<br />
Đường làng thụt móng chân trâu<br />
Tre, cau phờ phạc<br />
Cánh cò... mặt nước... đồng sâu<br />
Hai bên hàng xóm têm trầu<br />
Áo tơi, nón lá gọi nhau đổ lờ<br />
Những trưa nắng thơm mùa gặt hái<br />
Mái đình cong... cu gáy xa xa<br />
Con đê nắng đổ chói loà<br />
Me xanh toả bóng, gió hoà trong cây<br />
Già phanh áo, gối tay, ríu mắt<br />
Gái dụm đầu bói Lục Vân Tiên<br />
Trai làng kính cẩn ngồi yên<br />
Giọng ông tôi lại cất lên kể rằng:<br />
“- Cửa Cần Giờ vào năm khởi nghĩa<br />
Sóng Cần Giờ đỏ khé máu tươi<br />
Gò Công oanh liệt một thời<br />
Ông Trương... Đám-lá-tối-trời,... đánh Tây!...”<br />
<br />
Ruộng Gò Công cò bay thẳng cánh<br />
Ao Gò Me nước gánh không vơi<br />
Đất lành màu mỡ sinh sôi<br />
Nếp than nấm rạ... làng tôi vẫn nghèo.<br />
Trước khi nhắm mắt thân yêu<br />
Bà tôi dám ước mơ nhiều hơn đâu<br />
Một vuông khăn đỏ bịt đầu<br />
Nợ nần truyền kiếp trông vào con thơ.<br />
Ôi Gò Me,<br />
Các bác, các cô<br />
Các dì, các cậu<br />
Mồ hôi muối trắng hai vai áo<br />
Đêm không đèn, húp cháo thay cơm<br />
Nhặt từng hạt lép trong rơm<br />
Nhìn bầu sữa cạn, thương con héo gầy<br />
(Lúa đâu dám phụ người cày<br />
Nhà ai ngói đỏ, lẫm đầy lúa khô)<br />
Qua Đường lưới cá, mò cua<br />
Ngó con sông bạc mà lo phận nghèo!<br />
<br />
Quê hương tôi bao nhiêu thay đổi<br />
Ngọn tầm vông, nón cói buổi đầu<br />
Trong lòng đất nước khổ đau<br />
Đứng lên không một sức nào chuyển lay<br />
Chín năm chúng ruồng, vây, giết, đốt<br />
Chín năm ta diệt bốt, gài chông<br />
Máu Trương Công Định anh hùng<br />
Qua tay Đảng, rót vào lòng nhân dân.<br />
<br />
Trên đất Bắc xanh mầm hy vọng<br />
Đêm như ngày, tôi ngóng từng tin<br />
Gò Công đẫm máu biểu tình<br />
Gò Me, tuy vắng trống đình bao năm<br />
Tắt tiếng hát đêm trăng hò hẹn<br />
Chỉ còn vang tiếng biển thét gào<br />
Lòng dân chung thuỷ, cần lao<br />
Vẫn nguyên như thuở ban đầu đứng lên<br />
Tôi sung sướng nghe tim đập mạnh<br />
Nhịp cùng bao hình ảnh xa xưa:<br />
...Tôi nằm trên võng mẹ đưa<br />
Có chim cu gáy giữa trưa hanh nồng<br />
Tiếng ai vút đầu bông lúa chín<br />
Gió dìu vương xao xuyến bờ tre:<br />
“- Hò ơ... Trai Biên Hoà luỵ gái Gò Me<br />
Không vì sắc lịch, mà chỉ vì mê giọng hò!...”<br />
Chị tôi má đỏ thẹn thò<br />
Giã me bên trã canh chua ngọt ngào.<br />
<br />
Thơ tôi như chiếc hôn đầu<br />
Gò Công yêu dấu, đâu nào má em?!...<br />
<br />
1956


[[Thể loại:Văn thơ về Gò Công]]
[[Thể loại:Văn thơ về Gò Công]]