Bước tới nội dung

Hoàng Tố Nguyên

Từ Gò Công Wiki - Bách khoa toàn thư về Gò Công

Nhà thơ Hoàng Tố Nguyên (tên khai sinh là Lê Hoằng Mưu) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam, đặc biệt với những vần thơ đong đầy nỗi nhớ và tình yêu quê hương Nam Bộ.

Thi sĩ Hoàng Tố Nguyên và tuyệt phẩm Gò Me

Dưới đây là một số thông tin cơ bản về ông:

  • Tên thật: Lê Hoằng Mưu (Lưu ý: Có một nhà văn, nhà báo tiền phong khác cùng tên Lê Hoằng Mưu, sinh năm 1879, khác với nhà thơ này).
  • Năm sinh - Năm mất: 30 tháng 8 năm 1929 – 30 tháng 6 năm 1975.
  • Quê quán: Gò Me, làng Bình Ân, tổng Hòa Lạc Hạ, tỉnh Gò Công (nay là xã Bình Ân, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang).
  • Hoạt động:
    • Thuở nhỏ, ông học ở quê, sau đó lên Sài Gòn học trường Mỹ thuật Gia Định.
    • Năm 17 tuổi, ông tham gia Cách mạng tháng Tám năm 1945 tại Sài Gòn.
    • Ông tham gia kháng chiến và hoạt động văn nghệ ở chiến khu Tây Nam Bộ từ những năm đầu.
    • Sau năm 1954, ông tập kết ra Bắc và tiếp tục hoạt động văn học.
    • Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1957).
  • Phong cách thơ: Thơ ông có giọng điệu đằm thắm, ân tình, đậm chất Nam Bộ, thể hiện tâm hồn tinh tế, tha thiết yêu đất nước, quê hương.
  • Tác phẩm tiêu biểu:
    • Thơ:
      • Từ nhớ đến thương (1950, tái bản 1977)
      • Gò Me (tập thơ, 1957) - Tập thơ gây tiếng vang lớn, trong đó bài thơ Gò Me nổi tiếng thể hiện nỗi hoài hương da diết của người con Nam Bộ tập kết.
      • Đất nước (1956)
      • Quê chung (1962)
      • Gửi chiến trường chống Mỹ (1966)
    • Truyện thơ:
      • Đổi đời (1955)
      • Cô gái bần nông sông Hồng (1956)